Kiểu Gõ:
Đăng Ký | Đăng Nhập |  Bookmark Trang Này Sitemap   Read Hoi & dap blog Đọc Hỏi & Đáp Blog
Trang chủ Hỏi và Đáp
 
 

Hỏi và Đáp là sân chơi để các thành viên thể hiện sự hiểu biết của mình và giúp đỡ người khác. Nếu bạn chưa phải thành viên, bạn có thể đăng ký miễn phí hoặc đăng nhập nếu bạn đã có tài khoản.

 
 
Chủ đề
 
 
 
 
Trang chủ > Tin tức & Sự kiện > Tin tức sự kiện khác > Câu hỏi
 
QCC
Các bạn có dự định gì cho những ngày tết sắp đến?
Tết sắp tới rồi, các bạn có những dự định gì? Đi chơi đâu? Ăn gì? Mua sắm gì?

Các bạn có biết, còn có rất nhiều người không hề biết tết là gì?

trích trong báo Dân trí (không hiểu vì lỗi gì mà tôi không thể đưa link vào được - báo lỗi nội dung có chứa từ quá dài)

Từ thôn quê đến thành thị, đâu đâu cũng đã “nghe” hơi thở của mùa xuân. Nhà nhà náo nức chuẩn bị đón xuân. Nhưng đâu đó ở những góc phố Sài Gòn phồn hoa vẫn có những bóng người cặm cụi kiếm từng đồng bạc lẻ, như không hề biết Tết.

Có người đàn ông dùng sức dài vai rộng, gánh dừa tươi đi hết đường dài phố rộng, mời mọc khách nhân gian.

Có người đàn bà chính gốc Sài Gòn mà không mảnh đất cắm dùi, ngày ngày đèo con theo chiếc xe đẩy rong ruổi khắp nơi tìm nơi bày tạm cái quán cóc kiếm tiền độ nhật.

Có bóng lưng còng già nua cố rướn sức đẩy đưa chiếc xích lô tàn tạ mong kiếm ngày đôi ba chục kiếm chút quà mừng cháu ngày Tết.

Và nhiều lắm những bóng hình đang tất tả mưu sinh trên khắp các nẻo đường…

Lặng lẽ...

Ráng sức...

Đơn độc...

Có ai cảm thấy xót xa không?
Chi tiết:
http://dantri.com.vn/c681/s681-378247/co-nhung-nguoi-hinh-nhu-khong-biet-tet.htm
30 ngày trước - 4 câu trả lời
[Ai đã bình chọn?]
10
Gửi cho bạn bè
 
 
 
zZTua...
Ờ đúng là tội thật, sao chính quyền không tạo điều kiện cho họ vui xuân nhỉ.
Cho xin link đi, nhấn vào nút "Thêm chi tiết" ấy.
30 ngày trước
 
cuopb...
theo mình về quê cho nó ấm áp
30 ngày trước
 
_hale...
dự định xem sang nhà nào cho lì xì nhà nào không ,năm nay vừa dọn nhà nên vật vả kinh tế quá ...phải thực dụng mới sống nổi các bạn ạ :((
30 ngày trước
 
Park_...
Thư của một người Cha gửi cho Con vào dịp Tết.

-----------------------------


Thư gửi con ngày Tết. Chờ con và chờ cả Tấm Lòng...


Thật buồn khi mỗi ai trong chúng ta đều biết đến những điều này. Nhưng liệu có mấy ai thực sự hiểu. Nhìn những bến tàu, sân ga...họ đang cố kiếm một tấm vé để về quê đón Tết cùng người thân và gia đình mà không thể có. Có những chiếc ba lô, những chiếc va li, từng đòan người, từng nhóm người. Họ đang cố kiếm những đồng lẻ...để về, cho những đứa con thơ một mảnh áo, một cái kẹo. Nhưng không. Đến giờ họ vẫn chưa có gì cả. Ôi. Những bà mẹ không có cái gì ăn, những đứa trẻ không có một tấm áo khi xuân sang. Day dứt làm sao? Họ không có gì để ăn và phải chịu rét! Họ vẫn vui cười nhưng trên mắt họ...nhận thấy thật nhiều nỗi buồn sâu thẳm. Có một câu chuyện thế này. Một câu chuyện mà bố là người chứng kiến muốn gửi đến con





Huế - 28 Tháng Chạp Âm Lịch...


Trên một chuyến tàu tết từ Huế đi Hà Nội, bố ngồi trên chiếc ghế khoang thứ 2. Với chiếc vali cùng ít tiền gom góp sau 5 tháng "lang thang" làm ăn với một anh miền Nam. Bên cạnh bố, một người đàn ông khắc khổ, "tài sản" của ông vỏn vẹn 315 ngàn đồng. phía sau, một bà mẹ cùng đứa con trai. Họ không gì cả, thật sự không còn gì cả, chuyến tàu kéo dài, 2 mẩu bánh mì, một chai nước lọc đã uống dở. Bên cạnh bố, một người thanh tra (có thể nói là một người đi sóat vé kiêm an ninh trên tàu) lại gần. Sắp đến nơi bố ngồi. Bà mẹ ôm con khóc. Rất nhỏ. Nhưng bố nghe thấy. Có lẽ là chỉ mình bố và bác ngồi cạnh mà thôi. Bố rút ra một gói bánh cùng ít lương khô mời bác. Bác cười, cám ơn và cầm lấy và cũng mời lại bố một ít bánh nướng (bánh nướng Trung Thu - không hiểu bác lấy ở đâu ra nữa). Bố thật ngạc nhiên và hỏi sao đã Tết rồi mà bác vẫn còn có hứng ăn bánh nướng. Bác chỉ cười và nói. Tôi thích thế!



Bố cầm chiếc bánh nướng mà bác đã mời rồi cất vào va li để khi đói thì ăn. Còn bác, bác cầm lương khô của bố luồn tay xuống hàng ghế dưới, nơi bà mẹ đang ngồi ôm đứa con: "Hai mẹ con ăn đi còn có sức, chứ bánh mỳ thì thằng cu chịu sao nổi"

Bà mẹ: "ồ không, cám ơn bác, mẹ con em ăn no rồi"
-Ồ không. Tôi không phải là cho chị, tôi cho cháu. Cứ cho là tôi mừng tuổi cháu đi.

Bà mẹ cảm động nhận lấy. Thằng cu trông độ 9-10 tuổi. Nhưng gầy còm nhận miếng bánh và nói "Con cám ơn bác". Bố vô tình chợt nhận ra và cũng đưa cho thằng cu một lon Coca và bánh sữa. Phải thuyết phục mãi, bà mẹ mới chịu cho con cầm.

Người sóat vé đến gần, còn 1 hàng nữa là đến nơi bố ngồi. Bố liền đưa vé ra. "Số ghế 22. Ok, cậu đi 1 mình à?"




Bố không nói gì, đến lượt bác trai, cũng đưa vé ra nhưng chặng dừng của bác là Hải Phòng. Bố thấy bác có điều gì đó là lạ. Đưa vé xong, liền quay lưng về phía 2 mẹ con. Không nói gì.

"Chào chị, cho tôi xin vé" - Bà mẹ lưỡng lự một lúc, rồi lấy ra tấm vé đã tích cóp để mua được một cách khó khăn. Còn bố, bố đặt mua từ trước Tết 10 ngày rồi.

"Thưa bác, tôi chỉ có một vé, mong bác..." Bố quay xuống. Thằng cu khóc. Bác sóat vé nói: "Vâng sẵn lòng, nhưng nếu không có vali cùng đồ đạc quá nhiều, thằng cu có thể ngồi lên lòng chị. Nhưng ngay cả thằng bé có một chỗ riêng, thì có lẽ cũng không thể đủ chỗ... tôi rất tiếc" ...



Bố lại nói:"Bác gái đưa đồ để chỗ cháu, cháu cũng chẳng có gì cả". Bác gái như được "cứu" rồi chuyển cho bố. Bác trai ngồi cạnh cũng "hưởng ứng". Nhưng không, vẫn không đủ. Vậy... là thiếu 1 vé. Bà mẹ năn nỉ, nước mắt tuôn rơi. "Tôi phải ôm cháu nó vô đây để kiếm tiền. Bao tiền của thì như bác biết đấy, tôi chẳng còn gì. Tôi cùng cháu phải nhịn ăn để kiếm tấm vé này, mong bác... Dù sao thì cũng may ghế này hôm nay trống. Mong bác thương, mong bác..." - Bác sóat vé ngắt lời "Nhưng kiểm sát viên đã biết, nếu không tôi cũng không ác gì với cháu nhỏ tội nghiệp".



Bác trai cạnh bố có ít tiền lẻ cũng lấy ra, rồi cùng tôi hô hào mọi người "Mong mọi người, những ai có cái Tết ấm no, hãy thương lấy đứa bé tội nghiệp. Có thể ai khinh miệt mẹ nó. Nhưng xin... nó còn nhỏ quá, tội nghiệp cháu. Mong các bác. Bên hàng ghế trên, một số người cũng hưởng ứng "phong trào". Bố nhớ hình như có 6 người đã "mừng tuổi" (như họ nói vậy) cho em nhỏ 3 trăm, bác cạnh bố (đã quên tên) cho cháu nhỏ 1 trăm. Bố cũng không thể bỏ qua một việc ý nghĩa như vậy, cũng liền rút ra, có lẽ, năm đó bố làm ăn cũng khá chút nên biếu bác gái 200trăm. Vậy là đủ tiền vé và dư ra chút ít. Bà mẹ xin địa chỉ để có thể sau này trao trả từng người. Nhưng không ai nói ra. Họ chỉ nói trông thấy thằng bé tội nghiệp cùng bà mẹ khốn khổ của nó mà giúp thôi. Vì trong họ - ngay cả chính bản thân bố. Cũng đã có người giúp đỡ mới có thể làm ăn trôi chảy mà về đến nhà. Nghĩ vậy, mọi người cảm thấy nhẹ nhõm hơn và bà mẹ tỏ rõ sự biết ơn vô tận. Sau thời gian ngồi trên tàu, qua những cuộc trò chuyện, bố mới biết hòan cảnh của bà mẹ. Vì lí do tế nhị mà thật khó có thể nói ra cho con được biết.



Ai cũng động lòng thương. 2 mẹ con xuống bến trước (bố cũng không nhớ nữa, vì không để ý gì, lúc đó bố đang mơ màng ngủ). Bà mẹ nhờ bác trai ngồi cạnh gửi lời chào và hôn lên trán bố rồi cầu chúc (như lời bác ấy kể)...

... Về đến Hải PHòng, bố tạm biệt bác, 2 bác cháu gửi lời chúc năm mới. "Chúc cháu có một cái tết an lành và hạnh phúc, ít nhất là hơn 2 mẹ con khốn khổ đó, thay mặt họ, ta cám ơn cháu vì tấm lòng. Ôi tấm lòng của cháu!" Rồi bác đi và không quên ngóai lại nhìn bố. Vẫy tay... Tàu lăn bánh rồi xa dần... xa dần...




Thế đấy, thế đấy con ạ. Con có biết rằng, sau này, khi con được ở bên bố, bên mẹ và ăn một cái Tết hạnh phúc, thì ngay lúc đó, hàng ngàn trẻ em, những bà mẹ, những người cha, họ không có tấm vé để về ăn Tết bên gia đình. Bà mẹ không có chiếc khăn, những người cha không có gì trong người. Với túi đồ trống rỗng. Và đặc biệt, những đứa trẻ không có gì ăn. Ôi không có gì ăn, con có thấy không. Con thật hạnh phúc thật đấy. Tuy cha không biết sau này con sẽ thế nào. Nhưng xin con, xin con một lần hãy nghe những dòng trên đây của cha.



Con có thể thích mùa xuân, thích cái rét tê lạnh. Nhưng khi con mong ước về những điều đó. Con thích rét và lạnh. Hãy nghĩ về những bạn bằng tuổi con đang bước những bước chân trần với manh áo đã rách trong đêm Giao Thừa. Con thích Xuân, nhưng con ơi, xin con hãy nhớ trong niềm vui nho nhỏ đó của con là những nỗi buồn của các ông bố bà mẹ, là sự tủi nhục mà các bạn ấy, có thể là bạn học của con. Các bạn ấy phải trải qua. Bố mong con sau này hãy như Bác trai người Hải Phòng ấy. Hãy để một ít bao dung trong con người con trỗi dậy, hãy để tấm lòng mà bố muốn gửi gắm tới con mà sau này khi đọc. Có thể con không kìm nén được. Hãy để con rắn nhẫn tâm (nếu có) trong tâm hồn con được chính con bóp chết. Hãy nghĩ về những người mà con phải gọi là ông là bà. Họ là ai? Họ là những người bất hạnh đang lang thang đêm giao thừa, nhặt nhạnh từng xu để mua cho các cháu những hộp bánh nhỏ xinh. Và những đứa cháu tội nghiệp đó... có thể là chính con. Nhưng bố nghĩ là con sẽ có tất cả những gì con đáng được có. Hãy để cho bố thấy, bố cảm nhận được của con một ít lòng, một ít tình. Xin con. Xin con đấy! ... Đừng nhìn họ với sự ghẻ lạnh vì biết đâu. Chính bố của con sẽ phải nhận.

-------------------------------------
P.S: Ý tưởng khi người Cha này viết bức thư là từ cuốn Tấm Lòng (mà thế giới biết đến với tên Những tấm lòng cao cả - Coure của nhà ăn De Amicis người Ý). Khi đọc cuốn sách này xong. Người cha đó đã gửi những bức thư cho người con đó. Với hy vọng, người con sau này của mình sẽ cảm nhận được thứ mà tác giả Amicis cũng như người Cha khi đọc xong muốn gửi gắm. Đơn giản chỉ là Tấm Lòng. Chỉ Tấm Lòng mà thôi.
30 ngày trước
 
 
Câu hỏi mở trong Tin tức sự kiện khác
 Các bạn muốn biết nơi TM đang sinh sống và cày ruộng thì xin mời...
 Số Chứng Minh Nhân Dân Ở Hàn Quốc
 
Câu hỏi đã trả lời trong Tin tức sự kiện khác
 ngày 8 tháng 3 gì mà bùn wá vậy cà ? đâu cả rùi ! mỏi cả mắt !
 CÂU NÀO LÀ CHÍNH XÁC?
 
www.VnModel.vn
 
Mua & Bán Tên Miền
 

 
 
 
Thông tin Hỏi & Đáp
Thông báo lỗi
Liên Lạc
Trợ giúp
Blogs
Luật sử dụng
Khước từ trách nhiệm
Điều khoản sử dụng
Quyền riêng tư
Hỏi và Đáp © 2010

Một dịch vụ của